Pleiku về đêm không ồn ào, không rực rỡ, nhưng lại có một sức hút rất riêng—đủ để những ai từng rời xa, khi quay lại, phải lặng đi mà cảm nhận. Hãy nghe Trần Thị Trà My (Gia Lai) một travel blogger nổi tiếng bật mí .
Sinh ra và lớn lên ở Gia Lai, tôi đã quen với những buổi chiều gió thổi qua đồi cà phê, quen cả cái lạnh len lỏi khi phố núi lên đèn. Nhưng chỉ đến khi một lần trở về sau thời gian dài xa quê, tôi mới nhận ra Pleiku về đêm không chỉ có chợ đêm và những quán ăn quen thuộc. Nó còn có những khoảng lặng, những nhịp sống rất riêng mà nếu không thật sự chậm lại, người ta sẽ dễ dàng bỏ lỡ.

Vẻ đẹp Pleiku về đêm (Ảnh: sưu tầm)
Đêm Pleiku bắt đầu khá sớm. Khi ánh nắng cuối cùng tắt dần sau những hàng thông, thành phố như khoác lên mình một lớp áo khác, trầm hơn, dịu hơn. Tôi chạy xe lòng vòng qua những con đường quen, để cảm nhận lại cái lạnh đặc trưng mà chỉ Pleiku mới có.
Nếu ai hỏi Pleiku về đêm có gì ngoài chợ đêm, tôi sẽ nói ngay đến những quán cà phê. Pleiku không thiếu cà phê, nhưng cà phê buổi tối lại mang một cảm giác rất khác. Tôi chọn một quán nhỏ trên đường Phan Đình Phùng, không quá đông, không bật nhạc lớn. Ngồi đó, nhìn dòng xe qua lại, nhâm nhi ly cà phê đậm vị. Người Pleiku không có thói quen vội vàng vào ban đêm. Họ ngồi lâu, nói chuyện nhẹ nhàng, và dường như ai cũng có một khoảng lặng riêng.
Vẻ đẹp Pleiku về đêm (Ảnh: sưu tầm)
Nếu thích vận động hơn một chút, bạn có thể thử dạo quanh khu vực quảng trường Quảng trường Đại Đoàn Kết vào buổi tối. Đây là nơi tập trung khá đông người dân địa phương. Người đi bộ, người tập thể dục, trẻ con chạy nhảy. Không khí ở đây dễ chịu, thoáng đãng, và đặc biệt là rất “đời”. Tôi thích ngồi ở bậc thềm, nhìn mọi người sinh hoạt, nghe những câu chuyện rôm rả xung quanh.
Dĩ nhiên, không thể không nhắc đến chuyện ăn uống. Nhưng thay vì chen chúc ở chợ đêm, tôi thường chọn những quán nhỏ ven đường. Một tô bún bò nóng hổi, một đĩa bánh xèo giòn tan, hay đơn giản là ly sữa đậu nành nóng giữa cái lạnh phố núi cũng đủ khiến buổi tối trở nên trọn vẹn. Ẩm thực Pleiku không cầu kỳ, nhưng có cái chất riêng, đậm đà và chân thật, giống như con người nơi đây.

Vẻ đẹp Pleiku về đêm (Ảnh: sưu tầm)
Có một điều tôi nhận ra là Pleiku không phải là nơi dành cho những ai tìm kiếm sự náo nhiệt về đêm. Nó không có những con phố sáng đèn suốt đêm, không có những hoạt động giải trí ồn ào. Nhưng bù lại, Pleiku có những trải nghiệm rất riêng.
Đó là cảm giác chạy xe trong cái lạnh se sắt, là tiếng gió thổi qua rừng thông, là ly cà phê đắng nơi góc quán nhỏ, là những bài hát acoustic vang lên giữa đêm. Đó là những khoảnh khắc mà nếu không phải là người Gia Lai, hoặc không thật sự yêu nơi này, có lẽ sẽ khó cảm nhận hết.
Pleiku về đêm, suy cho cùng, không ồn ào để gây ấn tượng. Nhưng nó đủ sâu để khiến người ta nhớ. Và với tôi - một người con của Gia Lai - đó là điều quý giá nhất.